08 66709922 - 08 66548050 - 0909 678 416 (Ms Thu) info@powerup.vn

Giúp con Bạn xử lý stress

Người lớn chúng ta thường nghĩ rằng đã là trẻ con thì luôn hồn nhiên, vô lo vô nghĩ, luôn vui cười và chẳng bao giờ gặp phải những căng thẳng, âu lo hay muộn phiền. Nhưng thật ra, trong cuộc sống hằng ngày, có rất nhiều thứ có thể khiến tâm trạng của trẻ “tụt dốc,” liên quan đến chuyện bạn bè, trường lớp, bài vở…

Là cha mẹ, bạn không thể cứ sát cánh 24/7 để bảo vệ con mình khỏi tất cả những rắc rối “hầm bà lằng” mà chúng gặp phải, bạn chỉ có thể giúp con trẻ đối phó với stress và học cách vượt qua chúng. Dưới đây là một vài gợi ý:

Chủ động hỏi han: Con trẻ thường bị động, ngại thổ lộ với bố mẹ về những thứ làm chúng bực mình. Vì thế, bạn phải là người chủ động. Hãy nói với trẻ rằng bạn cảm thấy chúng có vẻ khó chịu, bực bội và dường như có gì đó đang làm phiền chúng (ví dụ: “Hình như con vẫn tức chuyện thằng cu Tí tụt quần con phải không?”). Thay vì hỏi với giọng kết tội kiểu “Sao nữa đây? Lại bị thằng cu Tí tụt quần hả?”, hãy tỏ ra quan tâm đồng cảm và mong muốn thấu hiểu tâm tư, suy nghĩ của trẻ. Việc chủ động hỏi han một cách ân cần, nhẹ nhàng giúp trẻ cảm thấy ấm áp vì được quan tâm.

Tập trung lắng nghe: Sau bước đầu tiên, hãy cố gắng bình tĩnh, kiên nhẫn và chăm chú lắng nghe. Thể hiện sự hứng thú và quan tâm một cách chân thành tới trẻ. Tránh phán xét, đổ lỗi, lên mặt dạy dỗ rằng con phải làm thế này, con phải làm thế nọ. Hãy để trẻ cảm thấy những cảm xúc và nỗi niềm của mình được lắng nghe, tìm hiểu kỹ vấn đề của trẻ bằng những câu như “ừ, rồi sao nữa con?”. Điều này sẽ mất một chút thời gian, nhưng đừng nản chí vì đây là một bước quan trọng giúp trẻ mở lòng ra với bạn.

 Nói ra những gì mà bạn nghĩ trẻ đang cảm thấy. Khi nghe con bạn tâm sự về điều gì đó khiến chúng không vui, bạn hãy tỏ ra đồng cảm với chúng; chẳng hạn, có thể nói “chà, thế thì chán thật đấy“, “thật là không công bằng” hay “con tức là phải, bọn nó không cho con chơi cùng cơ mà.” Điều này giúp bạn thể hiện sự đồng cảm dành cho trẻ, khiến trẻ cảm thấy bạn là một “đồng minh chiến lược.” Nghĩ xem, đến người lớn lúc khó khăn cũng cần ai đó cùng phe với mình để dựa vào, huống gì là con trẻ. Con bạn sẽ cảm thấy an tâm hơn nhiều khi biết cha mẹ đứng về phía mình.

 Gọi tên cảm xúc của trẻ. Nhiều trẻ vẫn chưa đủ trưởng thành, chưa đủ phát triển về mặt ngôn ngữ để có thể gọi tên các loại cảm xúc của mình. Đây là một nguyên nhân tiềm tàng dẫn đến stress vì cơn buồn chán khi không thể bộc lộ qua lời nói sẽ khiến trẻ kìm hãm và ức chế, càng làm cho stress thêm nặng hơn. Vì thế, nếu con bạn có vẻ bực tức hay thất vọng, hãy gọi tên những cảm xúc bực tức, buồn chán, thất vọng ấy ra để trẻ làm quen với những tính từ ấy, qua đó học cách nhận biết những cảm xúc của mình. Lần sau khi trẻ stress, chúng có thể dễ dàng bộc bạch với bạn mà không gặp rào cản nào về từ ngữ.

 Giúp trẻ tìm kiếm giải pháp. Nếu có một vấn đề rõ ràng khiến trẻ bị stress như bị bắt nạt, bị thầy cô mắng, bị bạn bè “bo xì,”… hãy nói chuyện với trẻ để giúp trẻ tìm cách giải quyết vấn đề, thúc giục trẻ tự nghĩ ra một vài ý tưởng. Bạn cũng có thể suy nghĩ giúp trẻ nếu cần thiết, nhưng đừng làm thay trẻ tất cả mọi thứ. Khi trẻ tự tìm ra cách giải quyết vấn đề, trẻ sẽ cảm thấy tự tin vào chính mình hơn, mạnh dạn và trưởng thành hơn. Với những giải pháp mà bạn cho là ổn thoả và đúng đắn, bạn có thể bày tỏ sự đồng tình, hưởng ứng. Hoặc bạn có thể “mồi” cho trẻ một giải pháp bằng cách hỏi “con nghĩ sao nếu con làm thế này...”

 Chuyển chủ đề khi cần thiết. Quá tập trung vào vấn đề gây ra stress đôi lúc chỉ càng khiến vấn đề trở nên nặng nề và tồi tệ. Đôi khi trẻ chỉ cần được tâm sự, được lắng nghe và cảm thấy được quan tâm là đã đủ để khối stress tan biến. Vì vậy, khi bạn đã thấy trẻ nhẹ nhõm, thoải mái hơn, thì hãy chuyển chủ đề, lái suy nghĩ của trẻ vào một câu chuyện, một chủ đề thú vị nào khác để trẻ thấy nhẹ nhõm hơn.

 Hạn chế các nguy cơ gây stress. Hãy giải quyết những vấn đề mà bạn có thể giải quyết. Ví dụ như trẻ phải đi học thêm, tham gia các hoạt động ngoại khoá quá nhiều nên không có đủ thời gian làm bài tập về nhà, bạn có thể chủ động cắt bớt số giờ học thêm của trẻ để trẻ có nhiều thời gian học ở nhà hơn.

 Luôn bên cạnh con bất kỳ lúc nào có thể. Con trẻ không phải lúc nào cũng muốn tâm sự về những gì làm chúng bực bội. Khi đó, hãy để cho trẻ biết rằng bạn luôn bên cạnh trẻ, luôn sẵn sàng lắng nghe nếu trẻ muốn bộc bạch điều gì đó. Lý do là ngay cả khi trẻ không muốn nói chuyện, chúng vẫn muốn cha mẹ quan tâm và chú ý. Hãy thể hiện sự quân tâm ấy bằng cách cho trẻ thấy chúng có một người bạn luôn sẵn sàng dành thời gian cho chúng. Vì vậy, nếu bạn cảm thấy con mình có vẻ buồn chán, thất vọng, mệt mỏi hay áp lực, nhưng không muốn nói ra, hãy rủ trẻ làm gì đó cùng bạn: cùng đi dạo, xem phim, nướng bánh,…

 Kiên nhẫn nào, kiên nhẫn nào… Là cha mẹ chẳng ai muốn thấy con mình không vui. Nhưng bạn biết không, cuộc sống vốn dĩ không hoàn hảo, vậy nên không phải tất cả mọi vấn đề đều có thể được giải quyết ổn thoả. Hãy cố gắng kìm nén mong muốn kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống con cái. Thay vào đó, bạn nên tập trung vào việc giúp con trẻ làm quen và tự giải quyết ổn thoả những rắc rối mà chúng gặp phải, tập cho chúng cách suy nghĩ độc lập, tích cực trong những tình cảnh khó khăn, kiềm chế những cảm xúc giận dữ, bực bội, chán nản, và vượt qua mọi rắc rối bằng chính sức mạnh bản thân.

 

Cha mẹ không thể giải quyết tất cả những vấn đề của con trẻ. Nhưng bằng cách dạy cho trẻ phương pháp đúng đắn và tích cực để đối phó với khó khăn, bạn đã giúp trẻ cứng cỏi, trưởng thành hơn để trẻ có thể tự mình đương đầu với những thử thách, trở ngại trong cuộc đời.

Comments

comments

Submit a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>