(84 -28) 66548050 / 66709922 - 0909 678 416 (Ms Thu) tththu@powerup.vn
  • Sách - Phim

  • Hãy làm một vị thần, nếu Bạn muốn
  • Hãy làm một vị thần, nếu Bạn muốn

  • Không cần biết Hécquyn (Hercules) có phải là con thần Dớt (Zeus) hay không, nhưng nếu anh ta tin rằng anh ta là một vị thần thì anh ta là một vị thần. Đó là bình cuối trong phim Hercules (phiên bản mới nhất của Hollywood), một lời khái quát đầy thú vị về sức mạnh của niềm tin. Trong lĩnh vực phát triển con người, việc thay đổi hệ thống niềm tin, hay nói cách khác, thay đổi não trạng chính là điều cốt lõi. Với quan niệm rằng, bạn chính là những gì bạn tin, và niềm tin là điều không đúng không sai mà được hình thành qua năm tháng nhờ sự củng cố của bản thân và môi trường khiến cho việc thay đổi niềm tin có khi là một sự việc quá sức đối với nhiều người. Thay niềm tin không đơn giản chỉ là nói, là lặp đi lặp lại nhiều lần, là gào to: “Tôi tự tin. Tôi tràn đầy sức mạnh. Tôi kiên định…”, hay là nghe đi nghe lại đoạn ghi âm về những câu xác quyết nào đó mà chúng ta chọn để cài vào tiềm thức của mình. Não người thường làm việc trước hết bằng ý thức nên nó đòi lý lẽ và bằng chứng cho bất cứ điều gì nó chấp nhận. Chính từ đánh đố này mà nhiều chương trình đào tạo thay đổi nhận thức đã nỗ lực tạo ra những biến cố để con người trải nghiệm, như: biến cố về cái chết, về chinh phục khó khăn, về chiến thắng nỗi sợ, về vượt qua những niềm tin hạn hẹp, về chiến thắng giới hạn thể chất… nhằm giúp tạo ấn tượng mạnh mẽ để niềm tin mới có cơ hội đi vào và bám sâu nơi tiềm thức. Tuy nhiên, nếu rễ không vững chắc thì niềm tin này lại bị bật gốc hoặc bị lãng quên ngay khi họ trở lại đời sống hằng ngày. Trong bộ phim Hercules, chính nhân vật Hécquyn cũng đã một số lần quên rằng mình có sức mạnh vô song như một vị thần; bất kể những chiến tích hào hùng trong quá khứ,...
  • Xem thêm...
  • Giúp con Bạn xử lý stress
  • Giúp con Bạn xử lý stress

  • Người lớn chúng ta thường nghĩ rằng đã là trẻ con thì luôn hồn nhiên, vô lo vô nghĩ, luôn vui cười và chẳng bao giờ gặp phải những căng thẳng, âu lo hay muộn phiền. Nhưng thật ra, trong cuộc sống hằng ngày, có rất nhiều thứ có thể khiến tâm trạng của trẻ “tụt dốc,” liên quan đến chuyện bạn bè, trường lớp, bài vở… Là cha mẹ, bạn không thể cứ sát cánh 24/7 để bảo vệ con mình khỏi tất cả những rắc rối “hầm bà lằng” mà chúng gặp phải, bạn chỉ có thể giúp con trẻ đối phó với stress và học cách vượt qua chúng. Dưới đây là một vài gợi ý: Chủ động hỏi han: Con trẻ thường bị động, ngại thổ lộ với bố mẹ về những thứ làm chúng bực mình. Vì thế, bạn phải là người chủ động. Hãy nói với trẻ rằng bạn cảm thấy chúng có vẻ khó chịu, bực bội và dường như có gì đó đang làm phiền chúng (ví dụ: “Hình như con vẫn tức chuyện thằng cu Tí tụt quần con phải không?”). Thay vì hỏi với giọng kết tội kiểu “Sao nữa đây? Lại bị thằng cu Tí tụt quần hả?”, hãy tỏ ra quan tâm đồng cảm và mong muốn thấu hiểu tâm tư, suy nghĩ của trẻ. Việc chủ động hỏi han một cách ân cần, nhẹ nhàng giúp trẻ cảm thấy ấm áp vì được quan tâm. Tập trung lắng nghe: Sau bước đầu tiên, hãy cố gắng bình tĩnh, kiên nhẫn và chăm chú lắng nghe. Thể hiện sự hứng thú và quan tâm một cách chân thành tới trẻ. Tránh phán xét, đổ lỗi, lên mặt dạy dỗ rằng con phải làm thế này, con phải làm thế nọ. Hãy để trẻ cảm thấy những cảm xúc và nỗi niềm của mình được lắng nghe, tìm hiểu kỹ vấn đề của trẻ bằng những câu như “ừ, rồi sao nữa con?”. Điều này sẽ mất một chút thời gian, nhưng đừng nản chí vì đây là một bước quan trọng giúp trẻ mở lòng ra với bạn.  Nói ra những gì mà bạn nghĩ trẻ đang...
  • Xem thêm...
  • Làm gì khi người Việt bị nói xấu?
  • Làm gì khi người Việt bị nói xấu?

  • Lâu nay, khi theo dõi tin tức và các chia sẻ trên mạng xã hội, tôi đọc thấy có không ít bài viết của nhiều cá nhân thể hiện thái độ bức xúc, khó chịu, có khi gay gắt, về việc những người nước ngoài phê phán hoặc có cái nhìn không hay về người Việt Nam; và hầu như phần đông dư luận tỏ ra ủng hộ và đồng tình với những chia sẻ này. Là người Việt Nam, khi thấy hình ảnh của người Việt không để lại được những ấn tượng đẹp trong mắt người nước ngoài, tôi thật sự cảm thấy rất buồn. Đi nhiều nơi, quan sát cách mà người nước ngoài tỏ ra dè chừng, nghi ngại, đề phòng… người Việt Nam, tôi thấy chạnh lòng. Nhưng, tôi đặt mình ở thế khách quan để trả lời câu hỏi: Vì sao người Việt Nam bị ghét? Đầu tiên, chúng ta phải hiểu nguyên lý “Con sâu làm rầu nồi canh.” Chỉ cần một người Việt Nam làm điều gì đó không hay và để lại ấn tượng xấu trong đầu người khác, lập tức người ta tạo ngay kết nối: người Việt là như vậy. Cho dù họ đã từng gặp hàng trăm, hàng ngàn người Việt ứng xử văn minh, thân thiện, tốt bụng… nhưng chỉ cần một người Việt làm phật lòng họ thì ngay lập tức họ đưa ra kết luận không tốt về người Việt nói chung. Đó là một đặc điểm tâm lý của con người: người ta ít nhớ những điều tốt đẹp, nhưng chỉ cần làm một việc gì xấu là ngay lập tức người ta qui chụp. Bạn đừng đòi hỏi khác đi! Lý do thứ 2, công bằng mà nói thì đa số người Việt chúng ta có không ít điểm xấu. Hầu như ai cũng đồng ý về điều này. Nhưng bi kịch ở chỗ là nhiều bạn cứ tranh cãi rằng không phải người Việt nào cũng xấu, và bản thân họ là người tốt nên không ai được quyền đánh đồng họ như thể “cá mè một lứa” với những người không tốt kia. Nhưng bởi vì số đông đã tạo...
  • Xem thêm...
  • Ghét vì… sợ?
  • Ghét vì… sợ?

  • Không ít thì nhiều, hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng ghét – thậm chí là ghét cay ghét đắng – một hay một vài người nào đó. Và có điều buồn cười là lắm khi, người bạn ghét lại chẳng mảy may là kẻ bạn quen biết hay có liên can chút nào đến cuộc đời bạn cả; bạn ghét người ấy đôi khi đơn giản chỉ vì bạn thấy “ngứa mắt” về điều gì đó bạn thấy bên ngoài, nơi họ: cử chỉ, cách nói năng, hành động, v.v. Đúng không bạn? Phổ biến và dễ thấy hơn cả, đó việc là ngày nay trên internet và mạng xã hội, có rất nhiều người luôn luôn ở trong tâm thế sẵn sàng lên án, phê phán và thể hiện thái độ thù ghét – gọi vui là “dìm hàng” – đối với một người nào đó mà nhiều khi họ chưa từng gặp mặt dù chỉ một lần trong đời. Không cần tìm hiểu thấu đáo, suy xét cặn kẽ, kiểm chứng thông tin, v.v., có vẻ như nhiều người  luôn cầm sẵn “gạch đá” trong tay để “xây nhà riêng” cho người khác. Người ta dễ dàng lên án, công kích, bình phẩm, chà đạp, chê bai, chửi rủa, vùi dập người khác và cho đó là “quyền” tự do ngôn luận, quyền được thể hiện suy nghĩ, tư tưởng, cảm xúc… của mình. Cớ sự nào lại nên nỗi như thế? Sao lắm khi ta lại “thấy ghét” ai đó? Vì họ thực sự có gì đó đáng ghét? Theo các nhà tâm lý, lắm khi, ta thường “thấy ghét” một ai đó chẳng phải vì họ xấu xa, vô đạo đức, lừa bịp, gian dối, tham lam… hay làm gì tổn hại đến ta cả, mà đơn giản chỉ vì những điều họ thể hiện ra bên ngoài không giống với cách ta thể hiện; ta ghét họ vì họ làm khác với cách ta làm mà thôi. Ta chủ quan lấy suy nghĩ, cử chỉ, hành động, v.v. của mình làm chuẩn, rồi dựa vào đó mà đánh giá, để từ đó có thái độ không ưa hay ghét bỏ người khác....
  • Xem thêm...
  • Theo MÌNH hay theo MỐT?
  • Theo MÌNH hay theo MỐT?

  • Ai cũng muốn khẳng định hay thể hiện bản thân – nói một cách khác, đó là mong muốn có được một hình ảnh bản thân tốt đẹp và ấn tượng trong mắt người khác, đây là một trong những nhu cầu tâm lý rất đỗi bình thường của mỗi con người. Càng đi sâu vào tìm hiểu và khám phá cuộc sống này, tôi càng thấy rõ vẻ đẹp của tính độc đáo và duy nhất trong mỗi con người. Sự khác biệt sẵn có nơi từng cá nhân hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống này vun đầy những giá trị tuyệt vời cùng hương vị và sắc màu tuyệt đẹp. Vì vậy, thể hiện những khác biệt của bản thân là cần thiết trong cuộc sống này. Tuy nhiên, khi quan sát các bạn trẻ, tôi nhận thấy xu hướng của số đông ngày nay là chạy theo các trào lưu đang nổi – từ ăn mặc, đi đứng, nói năng, giải trí… cho đến cả chuyện chọn chơi một môn thể thao, chọn nghe một thể loại nhạc, thậm chí chọn học một ngành nào đó… Họ quan niệm rằng, làm sao cho giống với cái mốt đang thịnh hành, đang “làm mưa làm gió” trong thời điểm hiện tại thì mới cấp tiến, mới không lạc hậu. Họ sẵn sàng đổi màu tóc, xăm mình, mặc quần rách, chơi ngông cuồng… nếu thấy có nhóm người nào đó làm như vậy; và họ cho đó là khác lạ, là hợp mốt, là sành điệu, là khẳng định bản thân… Suy nghĩ cho kỹ thì chúng ta sẽ dễ dàng thấy rằng, nếu cứ chạy theo những trào lưu, xu hướng nào đó thì chính là việc ta đánh mất bản sắc và nét độc đáo của riêng mình chứ không thể nào là khẳng định bản thân được. Càng làm theo số đông, càng làm theo người khác, ta càng làm cho chính mình ngày càng nhạt nhòa và đến một lúc nào đó ta sẽ đánh mất chính bản thân mình. Không cần bạn phải nỗ lực, không cần bạn phải cố gắng làm điều gì đó khác lạ bên ngoài thì...
  • Xem thêm...
  • Tôi bị ‘DÌM HÀNG’ thế nào?
  • Tôi bị ‘DÌM HÀNG’ thế nào?

  • Dìm hàng diễn giả Không chỉ mình tôi bị dìm hàng, và cũng không phải bởi cá nhân tôi làm gì mà bị dìm hàng, nhưng bởi vì trong mắt nhiều người, những người sống bằng nghề diễn giả là những tay kiếm tiền bằng cách bốc phét, buôn nước bọt, chém gió… nhờ khả năng ăn nói lưu loát hơn người. Kỹ năng nói và diễn tốt là điều mà bất cứ người nào có hiểu biết về nói trước công chúng đều thấy cần thiết. Chẳng lẽ cứ hễ ai nói chuyện hay trình bày một cách trơn tru, suông sẻ, thuyết phục thì đều là những tay bốc phét hay biến không thành có được sao? Khi bạn muốn kết luận một ai đó là nói dóc, nói xạo thì bạn phải phân tích và lập luận dựa vào nội dung họ nói; đằng này bạn lại qui chụp rằng: nói giỏi quá nên nói gì mà chả được, toàn lừa bịp. Làm như vậy, bạn chẳng thấy mình đang “đánh trống lảng” sao? Chính vì chúng tôi làm nghề NÓI nên chúng tôi bị kết vào tội: lý thuyết suông, chẳng làm được gì. Chúng tôi liên tục nhận được những lời thách thức: ngon thì làm đi, đã làm được gì trên đời này mà đòi dạy thiên hạ… Cũng dễ hiểu thôi, những người ấy chỉ nhìn thấy hào quang bên ngoài của những người làm nghề diễn giả; trong khi nhiều người trong số họ nai lưng ra làm vất vả và khó nhọc thì có những kẻ (là diễn giả chúng tôi) chỉ đi “hót” thôi cũng hốt được bộn tiền. Họ đâu biết rằng, để có thể bước lên bục giảng và sống được bằng nghề diễn thuyết, chúng tôi cũng đã “trầy da tróc vảy” như thế nào, và ngoài những giờ diễn thuyết ra, chúng tôi phải liên tục trau dồi, nghiên cứu, trải nghiệm, đúc kết và phát triển bản thân không ngừng ra sao. Dù đến thời điểm này, nghề diễn giả đã phổ biến và phát triển hơn ở Việt Nam, nhưng vẫn còn không ít người chưa hiểu rõ về nghề này. Họ nghĩ...
  • Xem thêm...