Trong năm học đầu tiên tại trường mới, sau một thời gian “yên bình”, Thanh bắt đầu chơi với một bạn thuộc loại cứng đầu (theo nhận xét của giáo viên chủ nhiệm) trong lớp. Dần dần, Thanh phản đối ra mặt các yêu cầu của cô chủ nhiệm, lơ là trong lớp học, cố tình không làm bài tập về nhà, và đương nhiên, điểm của em tụt dần. Đến khi cậu bạn của Thanh bị đuổi học, thì Thanh “thay chỗ” trở thành học sinh cá biệt của lớp. Giáo viên chủ nhiệm thông báo tình hình cho phụ huynh của Thanh, và anh Minh rất đau lòng và lẫn ngạc nhiên khi biết được tình hình con mình như thế. Đến khi mọi chuyện ngày càng nghiêm trọng, anh quyết định trao đổi với con để biết sự tình và anh vỡ lẽ... “Con nghĩ sao khi bố đường đường là một tiến sĩ, còn con thì có nguy cơ bị đuổi học?”... Im lặng, không nói. “Con hết cách chơi nổi rồi à, sao cứ cố tình làm ngược mọi qui định của nhà trường thế?” Lúc này, Thanh mới chịu mở miệng:”Bố chẳng biết chuyện gì hết!” Lúc này, anh Minh thử dằn lòng và gợi ý cho đứa con của mình kể lại mọi sự việc...
Không có chuyện gì là bỗng dưng cả
Ngay những ngày đầu vào lớp mới, Thanh có hiềm khích từ xích mích nhỏ với bạn lớp trưởng, đặc biệt bạn lớp trưởng này lại có uy tín với giáo viên chủ nhiệm, vì vậy hai bên “bằng mặt mà không bằng lòng”. Lớp trưởng lại thường trêu chọc Thanh theo kiểu “ma cũ hiếp ma mới”, khiến Thanh rơi vào tình trạng bị cô lập và lúc này, nhóm bạn thuộc loại “quậy” của lớp là chỗ chia sẻ duy nhất với Thanh. Đến ngày cậu học trò cá biệt của lớp bị đuổi học, Thanh trở thành tầm ngắm của cô chủ nhiệm thường xuyên hơn vì thái độ và hành vi “nổi loạn” của mình. Vẫn giữ thái độ phản kháng, một lần Thanh đã bị cô chủ nhiệm không nén được cơn giận, ném vào em một lọ hoa nhưng rất may là không trúng người Thanh. Đến năm học này, anh Minh phải chuyển trường học cho Thanh.
Thanh vẫn tiếp tục phản kháng, thích bỏ áo ngoài quần, mặc quần xệ thấp, thỉnh thoảng bỏ học để đi chơi với nhóm bạn bên trường cũ. Ông nội của Thanh cũng có lần “vào cuộc”: “Sao con lại mặc kiểu quần gì mà sệ đến đầu gối thế?” “Con thích" – Thanh đáp gọn lỏn. “Vậy làm sao con bỏ áo vào quần theo qui định của nhà trường được?”. Thanh vội vã bỏ đi, buông lại một câu: “Ba cái qui định ấy chẳng làm cho con giỏi hơn, chỉ khiến con thấy gò bó”. Ông nội thở dài. Còn anh Minh vẫn tiếp tục đau đầu, tìm cách khuyên con, nhưng rất tiếc là cầu nối giữa anh và con trai mình đã bị nhạt nhòa từ lâu. Hơn ai hết, anh Minh hiểu mình phải bắt nhịp cầu trở lại, và anh cũng hiểu mình phải nhẫn nại và bình tĩnh...
Làm bạn với con
Đây là hiện tượng khá phổ biến trong gia đình hiện đại. Cha mẹ vì bận công chuyện, ít dành thời gian cho gia đình nên con cái thiếu đi một người bạn trong chính ngôi nhà của các em. Hơn nữa, khi con đến tuổi vị thành niên, nếu cha mẹ không khéo léo trong cách quan hệ với con, biết cách duy trì khoảng cách đủ xa để con kính trọng mình, nhưng cũng đủ gần để con xem mình là bạn, thì trẻ sẽ “đóng cửa” trước bố mẹ. Nhưng với nhu cầu giải bày, tâm sự, đặc biệt là những vấn đề tuổi mới lớn nảy sinh ngày càng nhiều, các em sẽ đi tìm nơi “trút” khác và thường là bạn bè, một nguồn “tư vấn” khó kiểm soát về chất lượng nhưng có ảnh hưởng rất mạnh.
Để có thể nối lại nhịp cầu với con cái, trước hết cha mẹ phải nhận thức con mình là một cá thể độc lập, có cuộc sống riêng và cần được tôn trọng. Vì vậy, các em chỉ làm những gì mà tự các em cho là đúng, rất khó áp đặt, nên bố mẹ phải nhẫn nại thuyết phục con hành xử theo cách đúng. Cách tốt nhất là hãy làm bạn với con từ lúc con còn bé, duy trì mối quan hệ tin cậy, tôn trọng, chia sẻ này với con thì bạn có nhiều cơ hội nắm bắt kịp thời những thay đổi về tâm sinh lý của con để có giải pháp, lời khuyên kịp thời. Nếu nhịp cầu bị gãy vì theo lối quan hệ một chiều áp đặt từ trên xuống, việc xây dựng trở lại đòi hỏi phụ huynh phải khéo léo hơn: cho con thấy sự thay đổi của chính bản thân mình trong suy nghĩ về mối quan hệ bố mẹ – con cái, kiên nhẫn chấp nhận thời gian đầu đầy khó khăn vì con vẫn quen theo hành vi cũ, không ngừng thể hiện tình yêu với con dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cho con thấy được mình sẵn sàng lắng nghe và đồng cảm như thế nào.
Mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi khi bản thân ta thay đổi, và bố mẹ lại thường muốn con thay đổi mà thiếu nhẫn nại trong việc thay đổi bản thân!
Bài tập Nối lại nhịp cầu với con cái
* Xem xét thời gian mình dành cho con có đủ không, những giờ mình ở bên con có trọn vẹn không hay bị phân tâm vì công việc.
* Dành thời gian suy ngẫm xem mình có hiểu hết về con chưa, xem mình có phải là người bạn đáng tin cậy của con không.
* Tập kỹ năng lắng nghe: Mỗi ngày dành 10 phút ngồi yên lặng, nhắm mắt lại và dồn sự chú ý vào đôi tai để lắng nghe những thanh âm cuộc sống. Giữ cách lắng nghe như vậy khi con tâm sự, đừng để các suy nghĩ làm phân tâm hay cảm xúc của mình gây xao nhãng.
* Tập kỹ năng kềm chế: Bạn thường dễ bị nóng giận, hoặc bực mình nếu nghe một điều gì đó phật ý về con. Hãy luôn tự nhắc mình Chỉ có tình yêu mới cảm hóa được con, vì vậy bạn có thể giữ bình tĩnh trong mọi tình huống và luôn thể hiện lòng vị tha với con.